Diệt côn trùng: Nghề bắt gián

Bắt gián không phải là nghề mới mẻ gì ở chốn Sài thành này, nhưng phụ nữ bắt gián thì đúng là có một không hai. đó là bà N.T.K.A, ngụ tại phường 10, quận 11 với thâm niên hơn 15 năm bắt gián, năng suất không thua kém một người đồng nghiệp nam nào.

diệt gián

Ban ngày bà đi tìm bắt gián đất (gián đen). Gián đen là loại sống ở những khu đất ẩm, có nhiều bụi rậm. Bà chỉ cần dùng một cái xẻng, xúc đất lên là có thể nhanh tay bắt được hàng chục con nhỏ cỡ nửa đầu ngón tay, cho vào hũ có đặt sẵn đất ẩm. Sau khi bắt xong gián, bà lại nhanh tay lấp đất lại vì đất khô gián sẽ không tới ở nữa. Trong khi nhiều đấng nam nhi phải viện đến cả dép, chổi chỉ để đập bẹp một con gián nhỏ xíu thì bà A lại luôn bắt gián bằng… tay trần vì đeo găng thì thao tác không nhanh và chính xác. Hậu quả là tay bà giờ đã sần sùi rất nhiều vết cắt của mảnh sành, gạch đá.

Đến tối, bà lại cọc cạch chiếc xe đạp đi bắt gián đỏ. Gián đỏ to hơn hẳn gián đất và có khả năng lẩn đi rất nhanh. Đây là loại gián sống trong nhà mà ta thường thấy. Địa điểm bắt gián quen thuộc của bà là một khu chợ vắng vẻ. Bà đến khu vực bán trái cây đặt “bẫy” là miếng sầu riêng để dụ gián. Để dụ gián ở cống, bà dùng một que dài khoảng 30cm, một đầu quấn khăn và bôi mạch nha đặt xuống các miệng cống. Đặt hai cái “bẫy” ở đó, bà xăm xăm vào chợ đêm mù mù tối, một tay cầm đèn pin săm soi lia khắp nơi, một tay liên tục chụp gián. Ngón nghề bắt gián của bà A có thể xem là tuyệt đỉnh công phu khi chỉ cần hai ngón tay, bà đã chộp chính xác con nào con nấy sống nguyên, rồi quẳng vào cái xô to. Bên trong xô “chiến lợi phẩm” có đặt giấy báo vò lại để gián bị rối hướng không bay lên được, còn miệng xô được bôi mỡ để ngăn gián bò lên. Khoảng hai tiếng sau, khi gián đã lúc nhúc trong xô, bà quay lại hai cái bẫy trên, hốt thêm một mớ kha khá. Tùy mùa vụ và khách đặt hàng, mỗi con bà bán được từ 100-200 đồng. “Gián đất người ta mua làm thuốc, còn gián đỏ thì bán cho những người câu cá lóc, cá bông lau, mỗi lần họ đặt mua từ 500-1.000 con lận”, bà giải thích khi tôi thắc mắc.

Cớ sao một người phụ nữ lại chọn cái nghề mà vừa thoáng nghe, nhiều cô gái đã rùng mình sợ hãi? Bà kể: “Hồi đó nhà nghèo quá, có người chỉ cho nghề bắt gián, tui làm thử bị chọc quê quá trời, tui cũng bỏ nghề rồi chứ, đàn bà ai mà mê mấy con gián gớm ghiếc vậy. Hai vợ chồng xoay qua bán hủ tíu gõ, bán không được bao nhiêu thì bị “hốt” vì buôn bán lấn chiếm lòng lề đường. Suy nghĩ mãi, không còn đường nào khác, đành quay lại với mấy con gián”. Loài gián đến lúc chết rồi thì mùi hôi vẫn còn “vương vấn” đến 18 tiếng. Bà kể, hồi mới làm, đem mấy chục con gián từ chợ về nhà mà muốn chết giấc vì hôi kinh khủng, nhưng sau 15 năm thì mũi bà hình như đã lên hàng thượng thừa, miễn nhiễm luôn với “mùi hương” gián. “May mà chồng tui cũng làm nghề này nên chẳng ai chê ai”, bà cười cười. Mà đâu chỉ có chồng, con cái bà cũng đã quen luôn với việc ăn ngủ cùng hàng trăm con gián mỗi ngày.

Có điều thú vị là nhờ làm nghề này, không ai có thể vượt qua bà về khoản thông thạo “bản đồ” cống khu vực xung quanh chợ Bình Thới. Bà nhắc tới những cái cống với sự “thân thương”: “Người ta hay nói tiền từ trên trời rớt xuống, cái này là tiền từ dưới cống chui lên cho tui nuôi cả nhà, hỏi sao mà không gắn bó, thân thiết với mấy cái cống. Cống nào có nhiều gián, ít gián, gián con ở đâu, gián mẹ ở đâu trong cống là tui nắm được hết đó”.

Mà ngẫm lại, làm nghề bắt gián thì đã sao, có thể bẩn, có thể đáng sợ nhưng đó cũng là một nghề lương thiện. Chưa kể, bắt một con vật mà người ta không bao giờ lo đến chuyện tuyệt chủng, lại thấy mừng vì nhà cửa, chợ búa sạch sẽ thì ai lại không hoan nghênh. 

ĐOÀN BẢO CHÂU

VIET NAM PEST CONTROL – CÔNG TY DIỆT CÔN TRÙNG, DIỆT GIÁN TẠI TPHCM – DIET GIAN TAN GOC, DIET GIAN HIEU QUA

Advertisement